Skip Ribbon Commands
Skip to main content
Thứ 3, 15/10/2019, 0h:37:24
Cổng thông tin điện tử Tổng cục môi trường > Trang chủ > Hợp tác quốc tế > Điều ước quốc tế > Phụ lục III của Công ước chống sa mạc hóa của Liên hợp quốc, 1992
Phụ lục III của Công ước chống sa mạc hóa của Liên hợp quốc, 1992
9/21/2009 8:42:22 AM

Hội nghị thượng đỉnh của Liên Hợp Quốc về môi trường và phát triển

Rio de Janeiro, 1992

  Phụ lục III

 Thực hiện cho vùng Châu mỹ la tinh và vùng Caribê

 

Điều 1

Mục đích

Mục đích của Phụ lục này là để hướng dẫn chung cho việc thực hiện Công ước ở vùng Châu Mỹ La tinh và vùng caribê, tuỳ thuộc vào đặc điểm riêng của vùng

 

Điều 2

Các điều kiện riêng của vùng Châu Mỹ La tình và Caribê

Các Bên sẽ, theo các điều khoản của Công ước, quan tâm đến những đặc điểm riêng của vùng là:

(a)    Sự tồn tại của một diện tích rộng lớn dễ bị tổn thương do sa mạc hoá và hạn hán làm ảnh hưởng nghiêm trọng và đa dạng trong vùng nào; quá trình tích tụ này gây ảnh hưởng xấu về xã hội, kinh tế và môi trường, một điều nghiêm trọng nữa là vùng này là một trong các vùng có nguồn tài nguyên đa dạng sinh học lơn nhất trên thế giới;

(b)   Các hoạt động phát triển thường xuyên không ổn định trong các vùng bị ảnh hưởng là kết quả của một quá trình phức tạp bởi các yếu tố kinh tế, văn hoá, xã hội, chính trị sinh học và lý học, bao gồm cả các yếu tố kinh tế đối ngoại như nợ nước ngoài, kinh doanh buôn bán xấu đi đã làm ảnh hưởng  đến  thị trường nông, lâm và thuỷ sản

(c)    Một sự suy giảm về chất lượng hệ sinh thái là hậu quả chủ yếu của sa mạc hoá và hạn hán, làm giảm sản lượng nông, lâm sản và chăn nuôi và làm mất đi tính đa dạng sinh học; về mặt xã hội, kết quả là sự nghèo đói, di dân, di cư trong nước và sự suy giảm chất lượng đời sống; do vậy vùng  sẽ phải  đưa ra một phương pháp tiếp cận tổng hợp để giải quyết các vấn đề về sa mạc hoá và hạn hán bằng cách phát triển bền vững các mô hình thích hợp với hoàn cảnh kinh tế, xã hội và môi trường của mỗi nước.

  

Điều 3

Các chương trình hành động 

1.      Theo Công ước, từ điều 9 đến 11 và để phù hợp với các chính sách phát triển của mỗi quốc gia, các Bên tham gia công ước trong vùng sẽ  xây dựng và thực hiên các chương trình hành động quốc gia để chống sa mạc hoá và giảm bớt ảnh hưởng của hạn hán được coi là một phần của các chính sách quốc gia để phát triển bền vững .Các chương trình của vùng và tiểu vùng có thể được xây dựng và  thực hiện  phù hợp với các yêu cầu của vùng.

2.      Trong khi xây dựng các chương trình quốc gia của vùng, các Bên tham gia Công ước sẽ  đặc biết chú ý đến điều 10, khoản 2(f) của vùng.

 

Điều 4

Nội dung của các chương trình hành động quốc gia 

Tuỳ thuộc vào hoàn cảnh cụ thể của mỗi nước, các nước tham gia Công ước  có thể tập trung vào các chủ đề về xây dựng chiến lược quốc gia của mình để đưa ra các hành động chống sa mạc hoá  và giảm bớt ảnh hưởng của hạn hán, theo như điều 5 của Công ước:

(a)    Tăng cường năng lực, giáo dục và nâng cao nhận thức của người dân, hợp tác khoa học, kỹ thuật và công nghệ, nguồn tài chính và cơ chế;

(b)   Xoá đói giảm nghèo và cải thiện chất lượng sống của người dân;

(c)    Bảo đảm an ninh lương thực, phát triển  và quản lý bền vững các hoạt động nông nghiệp, chăn nuôi, lâm nghiệp và đa mục đích;,

(d)   Quản lý bền vững nguồn lực quốc gia, đặc biệt là quản lý  hợp lý các khu vực tiêu nước;

(e)    Quản lý bền vững nguồn lực tự nhiên ở các vùng cao

(f)     Quản lý  hợp lý và bảo tồn đất đai và khai thác sử dụng có hiệu quả nguồn nước 

(g)    Xây dựng và áp dụng các phương án  khẩn cấp để giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán;

(h)    Tăng cường và/hoặc xây dựng thông tin, đánh giá và theo dõi  hệ thống cảnh báo sớm tại các vùng thường xuyên xẩy ra sa mạc hoá, hạn hán, các yếu tổ khí hậu,thuỷ văn, khí tượng, sinh học, đất đai,  kinh tế và xã hội;

(i)      Xây dựng, quản lý và sử dụng có hiệu quả các nguồn năng lượng, bao gồm cả việc tăng cường sử dụng các nguồn lực khác;

(j)     Bảo tồn và sử dụng bền vững các nguồn đa dạng sinh  học theo các  điều khoản của Công ước về đa dạng sinh học;

(k)   Quan tâm đến các khía cạnh về dân số, sa mạc và hạn hán

(l)      Xây dựng và tăng cường khung thể chế và pháp luật, cho phép áp dụng Công ước để phân cấp trách nhiệm hành chính và chức năng liên quan đến sa mạc hoá và hạn hán vớ tham gia của các cộng đồng và xã hội.

 

 

Điều 5

Hợp tác Khoa học và kỹ thuật

Theo như điều từ 16 đếm 18 của Công ước và căn cứ vào cơ ché điều phối trong điều 7,các Bên tham gia Công ước bị ảnh hưởng sẽ cùng nhau hoặc mỗi cá nhân sẽ:

(a)    Tăng cường mạng lưới hợp tác kỹ thuật và hệ thống tin của vùng, tiểu vùng và quốc gia, cũng như lồng ghép vào mạng thông tin toàn thế giới;

(b)   Xây dựng một danh mụ các công nghệ, kiến thức và kinh nghiệm hiện có và phổ biến  và sử dụng các  thông tin này;

(c)    Tăng cường sử dụng kiến thức và kinh nghiệm truyền thống theo điều 18, khoản 2(b) của Công ước

(d)   Xác định và chuyển giao các nhu cầu về công nghệ

(e)    Tăng cường phát triển, áp dụng, ứng dụng và chuyển giao các công nghệ mới phù hợp hiện có, không ảnh hưởng đến môi trường.

  

Điều 6

Nguồn và cơ chế tài chính

Để thực hiện Công ước, theo điều 20 à 21 và theo cơ chế hợp tác trong điều 7 và để phù hợp với các chính sách  phát triển của mỗi quốc gia, các Bên tham gia Công ước trong vùng sẽ cùng nhau, tập thể hay cá nhân:

a)        Đưa ra các biện pháp để khuyến khích và tăng cường cơ chế cung cấp tài chính  thông qua các khoản đầu tư của nhà nước và tư nhân nhằm  thực hiện được các kết quả bằng hành động cụ thể chống sa mạc hoá và giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán.

b)       Xác định các nhu cầu hợp tác quốc tế để hỗ trợ quốc gia, đặc biệt là hỗ trợ về tài chính, kỹ thuật và công nghệ;

c)        Tăng cường sự tham gia của các tổ chức hợp tác tài chính song phương và/hoặc đa phương để bảo đảm  thực hiện Công ước.

  

Điều 7

Khung thể chế

1.      Để có thể thực hiện được Phụ lục này,các Bên tham gia Công ước sẽ:

(a)    Xây dựng và tăng cường  các cơ quan đầu mối quốc gia để điều phối các hoạt động chống sa mạc hoá và giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán.

(b)   Thành lập một cơ chế để điều phối các cơ quan đầu mối quốc gia cho các mục đích sau:

(i)         Trao đổi các thông tin và kinh nghiệm

(ii)        Điều phối các hoạt động tại cấp vùng và tiểu vùng

(iii)       Tăng cường hợp tác kỹ thuật, khoa học, kỹ thuật và tài chính

(iv)       Xác định các nhu cầu hợp tác quốc tế

(i)         Giám sát và đánh giá việc thực hiện các chương trình hành động

2. Các bên tham gia Công ước của vùng sẽ tổ chức các cuộc họp điều phối định ỳ và Ban Thư ký theo như điều 23 của Công ước sẽ tạo điều kiện thuận lợi để triệu tập các cuộc họp điều phối bằng cách:

(a)     Cung cấp tư vấn về tổ chức các hội nghị điều phối có hiệu quả, rút kinh nghiệm từ các cuộc hội nghị khác;

(b)   Cung cấp thông tin cho các tổ chức song phương và đa phương liên quan đến các  hội nghị điều phối và khuyến khích  họ tham gia tích cực

 (c)    Cung cấp thông tin khác có thể phù hợp để có thể thiết lập hoặc cải thiện quá trình điều phối.

 

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Lời nói đầu

Phần I:           Phần giới thiệu

Phần II:         Điều khoản chung 

Phần III:       Các chương trình, Hợp tác Khoa học Kỹ thuật và Các biện pháp hỗ trợ

Mục 1: Các chương trình hành động

Mục 2: Hợp tác Khoa học và Kỹ thuật

Mục 3: Các biện pháp hỗ trợ

Phần IV:        Các thể chế

Phần V:         Các thủ tục

Phần VI:        Điều khoản cuối cùng

Phụ lục I:      Thực hiện tại vùng Châu Phi

Phụ lục II:     Thực hiện tại vùng Châu Á

Phụ lục III:    Thực hiện tại vùng Châu Mỹ La Tinh và vùng Caribê

Phụ lục IV:    Thực hiện tại vùng Bắc Địa Trung hải

 

Gửi phản hồi
In
  Ý kiến bạn đọc
Họ và Tên Địa chỉ email  
  Tiêu đề
 
  Nội dung