Skip Ribbon Commands
Skip to main content
Thứ 3, 15/10/2019, 1h:2:26
Cổng thông tin điện tử Tổng cục môi trường > Trang chủ > Hợp tác quốc tế > Điều ước quốc tế > Phụ lục I của Công ước chống sa mạc hóa của Liên hợp quốc, 1992
Phụ lục I của Công ước chống sa mạc hóa của Liên hợp quốc, 1992
9/21/2009 8:08:40 AM

Hội nghị thượng đỉnh của Liên Hợp Quốc về môi trường và phát triển

Rio de Janeiro, 1992

 Phụ lục I

 Thực hiện Công ước sa mạc hoá tại vùng Châu Phi

 

 Điều 1

Phạm vi

Phụ lục này áp dụng cho các nước Châu Phi cho các Bên tham gia Công ước, đặc biệt là Điều 7, nhà mục đích chống sa mạc hoá và/hoặc giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán tại các vùng khô hạn, bán khô hạn và ẩm khô hạn.

 

Điều 2

Mục đích 

Mục đích của Phụ lục này, ở các cấp quốc gia, tiểu vùng và vùng Châu Phi và  trong các điều kiện  đặc biệt, là:

a)        Xác định các biện pháp và tổ chức, bao gồm cả tỉnh chất và quá trình hỗ trợ của các nước thành viên phát triển của công ước, phù hợp với các điều khoản có liên quan của Công ước;

b)       Cung cấp để thực hiện có hiệu quả và thực tiễn Công ước để giải quyết từng trường hợp cụ thể đối với Châu Phi và

c)        Đẩy nhanh quá trình thực hiện và các hoạt động có liên quan đến  chống sa mạc hoá và/hoặc giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán trong các vùng  tại các vùng khô hạn, bán khô hạn và ẩm khô hạn.

  

Điều 3

Điều kiện đặc biệt của vùng Châu Phi

Để thực hiện các nghĩa vụ của mình đối với công ước. Các bên tham gia sẽ, để thực hiện phụ lục này, vạch ra một phương pháp tiếp cận có bản, lưu ý đến các điều kiện đặc biệt của Châu Phi như sau:

a)      Tỷ lệ các vùng khô hạn, bán khô hạn và ẩm khô hạn cao.

b)      Nhiều nước và người dân bị ảnh hưởng nặng nề bới sa mạc và bởi hạn hán nghiêm trọng thường xuyên xảy ra;

c)      Số lượng lớn các nước bị ảnh hướng sa mạc hoá là các nước ở giữa đất liền

d)      Nghèo đói tràn lan ở các nước bị ảnh hưởng sa mạc nghiêm trọng nhất, phần lớn các nước kém phát triển nhất trong số đó, yêu cầu của họ cần hỗ trợ bên ngoài rất lớn, dưới dạng viện trợ không hoàn lại và vốn vay theo điều khoản ưu đãi, để đeo đuổi các mục tiêu phát triển của mình.

e)      Có các điều kiện kinh tế xã hội khó khăn, bị trầm trọng thêm bởi buôn bán kinh doanh, nợ nước ngoài và bất ổn chính trị làm trầm trọng thêm, khiến cho nhiều người dân phải di cư từ vùng nọ sang vùng kia trong nước, trong vùng và quốc tế; 

f)        Sự lệ thuộc ngày càng nhiều của người dân vào tài nguyên thiên nhiên để sinh sống, cùng với những ảnh hưởng bởi xu thế dân số ngày càng tăng,  sở kỹ thuật yếu kém và tình hình sản xuất không ổn định,  làm cho nguồn lực ngày thêm cạn kiệt. 

g)      Khung pháp lý và thể chế chưa đầy đủ, cơ sở hạ tầng yếu kém và năng lực giáo dục, khoa học chưa đủ, do vậy, cần  tăng cường năng lực.

h)      Đóng vai trò trung tâm của các hoạt động chống sa mạc hoá và/hoặc giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán trong các chương trình ưu tiên phát triển của quốc qua của các nước châu Phi bị ảnh hưởng sa mạc hoá.

  

Điều 4.

Các cam kết và nghĩa vụ của các bên tham gia Công ước

thuộc các nước châu Phi.

1.      Tuỳ theo năng lực của các nước, Các Bên tham gia Công ước thuộc Châu Phi cam kết:

a)        Chống sa mạc hoá và/hay giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán, coi đây là chiến lược trọng tâm trong nỗ lực giảm nghèo;

b)       Đẩy mạnh sự hợp tác và hội nhập trong vùng, với tinh thần  đoàn kết và hợp tác hai bên đều có lợi trong các chương trình và các hoạt động chống sa mạc hoá và/hoặc làm giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán;

c)        Hợp lý hoá và tăng cường cho các cơ sở hiện hữu có liên quan đến sa mạc hoá và ảnh hưởng của hạn hán và thu hút các cơ sở khác hiện có nếu  thấy cần thiết để giúp họ bảo đảm sử dụng các nguồn tài nguyên có hiệu quả;

d)       Tăng cường trao đổi thông tin về khoa học, công nghệ, kiến thức, kinh nghiệm thực tiễn giữa các cơ quan với nhau;

e)        Xây dựng các kế hoạch dự phòng để giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán tại các vùng bị mạc hoá và//hoặc hạn hán nghiêm trọng

2.      Căn cứ vào các nghĩa vụ chung và cụ thể được đưa ra trong Điều 4 và 5 của Công ước, các Bên tham gia thuộc các nước Châu Phi sẽ tập trung vào:

a)        Phân bổ nguồn tài chính cần thiết từ ngân sách quốc gia của mình, phù hợp với hoàn cảnh và khả năng của mỗi nước và xây dựng các ưu tiên để chống sa mạc hoá và/hoặc hạn hán;

b)       Duy trì và tăng cường cải cách hiện đang triển khai tiến tới phân cấp trách nhiệm và nguồn tài nguyên cũng như tăng cường sự tham gia của người dân địa phương và cộng đồng

c)        Xác định và huy động các nguồn tài chính mới và  bổ xung của quốc gia, tăng cường năng lực hiện có, được coi là một ưu tiên và các phương tiện hiện có để huy động nguồn tài chính  trong nước.

  

Điều 5

Cam kết và nghĩa vụ của các bên tham gia

công ước thuộc các nước đã phát triển

1.      Để hoàn thành các nghĩa vụ theo như các điều 4,6 và 7 của Công ước, các nước đã phát triển sẽ ưu tiên giúp các bên tham gia công ước của Châu Phi bằng việc:

a)        Giúp các nước chống sa mạc hoá và/hoặc giảm bớt các ảnh hưởng của hạn hán bằng cách cung cấp và/hay tạo điều kiện thuận lợi tiếp cận với các nguồn tài chính và các nguồn khác và áp dụng và sử dụng các công nghệ và kiến thức về môi trường thích hợp, như đã thoả thuận với nhau và phù hợp với các chính sách quốc gia, tập trung vào các chương trình giảm nghèo, coi đây là chiến lược quốc gia;

b)       Tiếp  tục phân bổ các nguồn lực và/hoặc tăng thêm nguồn lực để chống sa mạc hoá và/hoặc giảm nhẹ các tác động của hạn hán;

c)        Giúp các nước tăng cường năng lực để hỗ trợ các nước cải thiện khung thể thế của mình cũng như năng lực khoa học công nghệ, thu thập thông tin, phân tích, nghiên cứu và phát triển vì mục đích chống sa mạc hoá và/hoặc giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán.

2.      Các Bên khác tham gia công ước có thể cung cấp, trên cơ sở tình nguyện, kỹ thuật, kiến thức và kinh nghiệm liên quan đến  sa mạc hoá và/hoặc  nguồn tài chính cho các Bên tham gia công ước của Châu Phi. Chuyển giao kiến thức, kinh nghiệm và kỹ thuật thông qua hợp tác quốc tế.

 

Điều 6

Khung  kế hoạch chiến lược để phát  triển bền vững

1.      Các chương trình hành động quốc gia sẽ là một phần quan trọng của chính sách quốc gia để phát triển bền vững cho các nước Châu Phi bị ảnh hưởng bởi sa mạc hoá.

2.      Thực hiện quá trình thương thảo và tham gia của mọi cấp chính phủ,  người dân địa phương, các cộng đồng và các tổ chức phi chính phủ để chỉ đạo chiến lược và lập kế hoạch phù hợp nhằm tối đa  thu hút được người dân địa phương và cộng đồng tham gia. Nếu thấy cần thiết thì các cơ quan hỗ trợ song và đa phương có thể tham gia theo yêu cầu của mỗi  thành viên tham gia Công ước.

  

Điều 7

Biểu thời gian xây dựng các chương trình hành động

Đến khi Công ước có hiệu lực, các Bên tham gia Công ước của Châu Phi, hợp tác với các thành viên khác của cộng đồng quốc tế, khi cần thiết, tuỳ theo mức đô cho phép, sẽ áp dụng các điều khoản tạm thời của Công ước  để xây dựng các chương trình  hành động của quốc gia, tiểu vùng và vùng.

 

Điều 8

Nội dung của các chương trình hành động quốc gia 

1.      Theo Điều 10 của Công ước, chiến lược chung của các chương trình hành động quốc gia sẽ nhấn mạnh vào các chương trình phát triển tổng hợp của địa phương cho các vùng bị ảnh hưởng, dựa trên cơ chế có sự tham gia của người dân và lồng ghép các chiến lược giảm nghèo vào các chương trình chống sa mạc hoá và giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán. Các chương trình sẽ tập trung vào tăng cường năng lực cho chính quyền địa phương và bảo đảm cho người dân địa phương, cộng đồng và các tổ chức, tham gia tích cực, đặc biệt là giáo dục và đào tạo, vận động các tổ chức phi chính phủ có chuyên gia chuyên môn giỏi và tăng cường phân cấp.

2.      Các chương trình quốc gia sẽ bao gồm các đặc điểm chung nhu sau:

a)        Xây dựng và thực hiện các chương trình hành động quốc gia, sử dụng các kinh nghiệm quá khứ trong việc chống lại sa mạc hoá và giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán, lưu ý đến điều kiện kinh tế, xã hội và sinh thái;

b)       Xác định các yếu tố gây ra sa mạc hoá và hạn hán, yêu cầu về nguồn lực và năng lực, xây dựng các chính sách phù hợp để đối phó với các hiện tượng trên và/hoặc giảm tác động của chúng;

c)        Tăng cường sự tham gia của người dân, cộng đồng, kể cả phụ nữ, nông dân và chăn thả gia súc và giao cho trao cho họ tránh nhiệm quản lý nhiều hơn.

3.      Các chương trình quốc gia bao gồm các vấn đề sau:

a)        Các biện pháp cải thiện môi trường kinh tế để góp phần giảm nghèo:

(i)                  Tăng thu nhập và tạo cơ hội việc làm, đặc biệt là cho các cộng đồng nghèo nhất bằng cách:

-         xây dựng các chợ để tiêu thụ các nông sản và vật nuôi;

-         Tạo ra công cụ tài chính phù hợp với hoàn cảnh địa phương;

-         Khuyến khích đa dạng hoá sản phẩm nông nghiệp và xây dựng các doanh nghiệp  sản xuất nông nghiệp và

-         Tổ chức các hoạt động kinh tế nông nghiệp và phi nông nghiệp

(ii) Xây dựng kế hoạch để phát triển kinh tế nông thôn ổn định lâu dài bằng cách:

-         khuyến khích đầu tư vào sản xuất và tăng cường tiếp cận các phương tiện sản xuất

-         Khuyến khích đầu tư sản xuất và sử dụng các phương tiện sản xuất

-         Chính sách thuế và giá cả và kinh doanh thương mại, tăng trưởng kinh tế;

(iii) Xác định và áp dụng các chính sách về dân số và cư trú để giảm áp lực dân  số  lên đất đai và

(iv) Tăng cường sử dụng các loài cây trồng chịu hạn và áp dụng hệ thống canh tác tổng hợp trên vùng đất khô hạn vì an ninh lương thực;

b)       Các biện pháp bảo tồn tài nguyên thiên nhiên;

(i)                  Bảo đảm quản lý tổng hợp và bền vững nguồn tài nguyên thiên nhiên bao gồm:

-         Đất nông nghiệp và đất  chăn thả;

-         Thảm thực vật và động vật hoàng dã;

-         Rừng

-         Nguồn nước và

-         Đa dạng sinh học;

(ii)                Đào tạo, tăng cường  nâng cao nhận thức và các chương trình  giáo dục môi trường và phổ biến kỹ thuật liên quan đến  quản lý bền vững nguồn tài nguyên thiên nhiên và

(iii)               Bảo đảm phát triển và sử dụng có hiệu quả nguồn năng lượng, tăng cường sử dụng các nguồn năng lượng khác đặc biệt là năng lượng mặt trời,năng lượng gió và khí ga và tổ chức chuyển giao, tiếp nhận và áp dụng công nghệ phù hợp để loại bỏ đi áp lực lên tài nguyên thiên nhiên dễ bị thương tổn;

c)        Các biện pháp nhằm cải thiện cơ cấu tổ chức thể chế

(i)                  Xác định vai trò và trách nhiệm của chính phủ Trung ương và chính quyền địa phương  trong  khuôn khổ  của một chính sách qui hoạch sử dụng đất; 

(ii)                Khuyến khích chính sách phân cấp  mạnh, giao trách nhiệm  quản lý và ra quyết định cho chính quyền địa phương, khuyến khích sự chủ động và gánh vác trách nhiệm  của các cộng đồng địa phương và xây dựng các cơ cấu tổ chức của địa phương và 

(iii)               Điều chỉnh khi cần thiết  khung thể chế và qui chế quản lý nguồn tài nguyên thiên nhiên để bảo đảm hưởng dụng đất đai cho người dân địa phương; 

d)       Các biện pháp nâng cao  kiến thức về đa dạng hoá: 

         i.            Tăng cường nghiên cứu, thu thập, xử lý và trao đổi thông tin về các khía cạnh khoa học, kỹ thuật và xã hội của sạc mạc hoá. 

       ii.            Tăng cường năng lực  quốc gia về nghiên cứu và thu thập, chế biến, thay đổi và phân tích  thông tin để tăng sự hiểu biết và áp dụng các kết quả phân tích vào thực tế 

  1. Khuyến khích nghiên cứu trung hạn và dài hạn về :

  1. Kinh tế xã hội và xu hướng văn hoá tại các vùng bi ảnh  hưởng; 
  2. Xu hướng có tính định lượng và định tính về tài nguyên  thiên nhiên và mối tương tác giữa khí hậu và sa mạc hoá  

e)        Các biện pháp để giám sát và đánh giá các ảnh hưởng của hạn hán: 

(i)                  Xây dựng các chiến lược để đánh giá các ảnh hưởng của khí hậu đa dạng đối với  hạn hán và sa mạc hoá và/hoặc sử dụng dự báo thời tiết theo từng thời kỳ để giảm ảnh hưởng của hạn hán

(ii)                Tăng cường hệ thống cảnh báo sớm và khả năng ứng cứu, quản lý có hiệu quả viện trợ khẩn cấp, viện trợ lương thực và tăng cường hệ thống  phân phối và bảo quản lương thực, chương trình bảo vệ đàn gia súc, công trình phúc lợi và bảo đảm đời sống cho những vùng thường xuyên bị hạn hán và 

(iii)               Giám sát và đánh giá mức độ suy thoái của hệ sinh thái để thu thập những thông tin kịp thời và tin cậy về quá trình và biến động của  quá trình  suy thoái tài nguyên nhằm tạo điều kiện thuận lợi  cho việc xây dựng các chính sách tốt hơn và ứng phó.

  

Điều 9

Xây dựng chương trình hành động quốc gia và thực hiện đánh giá các chỉ  số

Mỗi một nước Châu phi tham gia Công ước  sẽ  phải cử ra một có cơ quan  quốc gia thích hợp để làm xúc tác trong việc xây dựng, thực hiện và đánh giá chương trình  hành động quốc gia của mình. Cơ quan điều phối này sẽ, theo Điều 3:

a)        Tiến hành xác định và  đánh giá các hành động, trước tiên là thảo luận với địa phương, thu hút người dân và cộng đồng tham gia, hợp tác với các cơ quan hành chính địa phương, các nước phát triển tham gia Công ước, các tổ chức liên chính phủ và phi chính phủ, trên cơ sở thương thảo với các tổ chức có liên quan tại cấp quốc gia;

b)       Xác định và phân tích những tồn tại, nhu cầu và lỗ hổng ảnh hưởng đến  quá trình phá triển và sử dụng đất ổn định và đề xuất các biện pháp thực tế để tránh trùng lắp bằng cách phát huy những nỗ lực hiện có và  tăng cường triển khai thực hiện  các kết quả đạt được;

c)        Tạo điều kiện, thiết kế và xây dựng các hoạt động của dự án trên cơ sở các phương pháp tiếp cận linh hoạt và tác đông lẫn nhau để bảo đảm  cho người dân tham gia tích cực tại các vùng bị ảnh hưởng, giảm nhẹ tác động tiêu cực của các hoạt động, xác định và ưu tiên cho các đề nghị về hỗ trợ tài chính và hợp tác kỹ thuật;

d)       xây dựng các chỉ số thích hợp, có thể định lượng và xác minh được để bảo đảm  đánh giá và  giám sất các chương trình hành động quốc gia bao gồm các hoạt động trong thơi gian ngắn, trung à dài hạn và để thực hiện các chương trình.

e)       Xây dựng các báo cáo tiến độ vè thực hiện các chương trình hành động quốc gia.


Điều 10

Khung tổ chức các chương trình hành động tiểu vùng

1.      Căn cứ theo điều 4 của Công ước, các nước tham gia Công ước thuộc Châu Phi sẽ hợp tác trong việc chuẩn bị, thực thi các chương trinh  hành động tiểu vùng cho vùng Đông, Bắc, Nam và Tây Phi, việc này có thể giao tách nhiệm cho các tổ chức liên chính phủ  tiểu vùng thích hợp dưới đây:

a)        Làm  đầu mối  cho các hoạt động xây dựng  và điều phối việc thực hiện các chương trình  hành động tiểu vùng;

b)       Giúp đỡ trong việc xây dựng và thực thi các chương trình hành động quốc gia;

c)        Tạo điều kiện  cho việc trao đổi thông tin, kinh nghiệm và kiến thức cũng như  cung cấp tư vấn để xem xét pháp luật quốc gia và

d)       Các trách nhiệm khác liên quan đến thực hiện các chương trình hành động tiểu vùng

2.      Các tổ chức chuyên môn trong tiểu vùng có thể cung cấp hỗ trợ, khi được yêu  cầu và/hoặc được uỷ thác trách nhiệm điều phối các hoạt động thuộc  thẩm quyền riêng của mình. 

 

Điều 11

Nội dung và xây dựng các chương trình hành động tiểu vùng 

Các chương trình hành động tiểu vùng sẽ tập trung  vào các vấn đề    có thể giải quyết được ở cấp tiểu vùng. Nơi nào thấy cần thiết thì thành lập  cơ chế quản lý và chia sẽ nguồn tài nguyên thiên nhiên. Cơ chế này sẽ giải quyết cụ thể các vấn đề xuyên biên giới có liên quan đến đa dạng hoá  và/hay hạn hán và sẽ hỗ trợ để thực hiện  hài hoà các chương trình hành động quốc gia. Các ưu tiên cho các chương trình tiểu vùng có thể tập trung vào:

(a)    Các chương trình chung để quản lý các nguồn tài nguyên thiên nhiên xuyên quốc gia thông qua cơ chế song phương và đa phương khi cần thiết;

(b)   Điều phối các chương trình để xây dựng các nguồn năng lượng  

(c)    Hợp tác trong quản lý và kiểm soát sâu bệnh cũng như kiểm dịch thực và  bệnh của vật nuôi;

(d)   Tăng cường năng lực,giáo dục và nâng cao nhận thức để triển khai và hỗ trợ tốt hơn  ở cấp tiểu vùng;

(e)    Hợp tác khao học kỹ thuật,đặc biệt là trong lĩnh vực khí hậu, khí tượng và thuỷ văn, bao gồ mạng lưới thu thập, đánh giá,chia sẻ thông tin và giám sát dự án, điều phối và  xác định ưu tiên các hoạt động nghiên cứu và phát triển;

(f)     Các hệ thống cảnh báo sớm và lập kế hoạch để giảm nhẹ ảnh hưởng của hạn hán bao gồm các biện pháp để giải quyết  các vấn đề  do di dân làm ảnh hưởng đến môi trường;

(g)    Tìm cách chia sẻ thông ti đặc biệt là sự tham gia của người dân và cộng đồng và bảo vệ môi trường, quản lý sử dụng đất đai có hiệu quả và  sử dung kỹ thuật thích hợp;

(h)    Tăng cường  năng lực cho các tổ chức trong vùng để điều phối và cung cấp  dịch vụ kỹ thuật cũng như xây dựng, định hướng và tăng cường các trung tâm  tiểu vùng và các tổ chức; và

(i)      Xây dựng  các chính sách trong các lĩnh vực như thương mại, có ảnh hưởng  đến các vùng bị ảnh hưởng và người dân, bao gồm cả các chính sách để điều phối các thị trường trong vùng và hạ tầng cơ sở .

  

Điều 12

Khung tổ chức của chương trình hành động  vùng

1.      Theo Điều 11 của Công ước, các nước Châu Phi bị ảnh hưởng sẽ cùng nhau quyết định  các qui định cho việc xây dựng và thực hiện chương trình hành động vùng.

2.      Các bên tham gia có thể hỗ trợ cho các cơ quan và tổ chức trong vùng Châu phi để  họ có thể giúp các  nước Châu Phi tham gia Công ước thực hiện được trách nhiệm của Công ước.

 

Điều 13

Nội dung của chương trình hành động  vùng

1.      Theo điều 11 của Công ước, các bên tham gia Công ước của Châu Phi sẽ cùng nhau  xác định các  qui định cho việc xây dựng và thực hiện chương trình hành động vùng.

2.      Các Bên có thể hỗ trợ cho các viện và tổ chức để họ có thể giúp các nước Châu phi hoàn thành trách nhiệm của mình đối với Công ước.

Chương trình hành động của vùng bao gồm các biện pháp có liên quan đến chống sa mạc hoá và/hoặc giảm nhẹ các ảnh hưởng của hạn hán trong các  lĩnh vực ưu tiên dưới đây:

a)        Tăng cường hợp tác và điều phối các chương trình hành động của tiểu vùng  để  có được đồng thuận trong vùng về các vấn đề chính sách chủ yếu, kẻ cả tham vấn với các tổ chức trong tiểu vùng;

b)       Tăng cường năng lực để thực hiện các hoạt động được hiệu quả hơn ở tiểu vùng;

c)        Tìm kiếm  các giải pháp  cùng với các cộng đồng quốc tế để thực hiện các vấn đề kinh tế xã hội có tính toàn cầu hoá, tác động đến  cá khu vực bị ảnh hưởng, lưu  ý điều 4, khoảng 2 (b) của Công ước;

d)       Tăng cường cùng với các nước bị ảnh hưởng của Châu Phi và tiểu vùng cũng như các vùng bị ảnh hưởng khác, trao đổi thông tin và các kỹ thuật  phù hợp khác, kiến thức kỹ thuật, kinh nghiệm chuyên môn; tăng cường hợp tác khoa học kỹ thuật đặc biệt  là trong lĩnh vực khí hậu, khí tượng,  thuỷ văn, phát triển nguồn nước và các nguồn năng lượng khác;điều phối  các hoạt động nghiên cứu trong vùng và tiểu vùng và xác định các ưu tiên trong vùng để nghiên cứu và phát triển;

e)        điều phối các mạng lưới để quan sát và đánh giá có hệ thống, trao đổi thông tin cũng như hội nhập với mạng lưới toàn cầu;

f)         Điều phối và tăng cường hệ thống cảnh báo sớm  trong vùng và tiểu vùng và kế hoạch phòng chống hạn hán.

  

Điều 14

Nguồn tài chính 

1.      Theo Điều 20 của Công ước và Điều 4, khoản 2 của các nước tham gia Công ước thuộc Châu Phi sẽ cố gắng đưa ra khung kinh tế vĩ mô để có thể huy động các nguồn tài chính và xây dựng các chính sách và xây dựng ác qui định để tìm kiếm  nguồn lực một cách hiệu quả trong các chương trình phát triển tại địa phương, bao gồm cả các tổ chức phi chính phủ.

2.      Theo Điều 21, khoản 4 và 5 của Công ước, các Bên nhất trí xây dựng một bản thông kê các nguồn vốn tại cấp quốc gia, tiểu vùng, vùng và quốc tế để bảo đảm sử dụng các nguồn lực hiện có và xác định được lỗ hổng  trong việc phân bổ nguồn lực, tạo điệu kiện thuận lợi để thực hiện các chương trình hành động. Bản thống kê các loại quỹ này sẽ được xem xét và cập nhật thường xuyên.

3.      Theo Điều 7 của Công Ước, các bên tham gia Công ước thuộc các nước phát triển sẽ tiếp tục phân bổ các nguồn lực cần thiết  và/hoặc tăng thêm nguồn lực cũng như  các hình thức hỗ trợ khác cho các nước bị ảnh hưởng ở Châu Phi trên cơ sở các thoả thuận đối tác và tổ chức thực hiện theo Điều 18, ngoài ra  phải chú trọng đến  các vấn đề liên quan đến nợ, buôn bán quốc tế và tìm kiếm thị trường  theo như điều 4, khoản 2 (b) của Công ước.

 

Điều 15

Cơ chế tài chính 

1.Theo điều 7 của Công ước, cần phải ưu tiên các Bên tham gia Công ước thuộc các nước bị ảnh hưởng của Châu Phi và sau khi xem xét  tình hình cụ thể của vùng, các Bên tham gia công Ước sẽ chú trọng đến  việc thực hiện tại Châu Phi các điều khoản của điều 21, khoản 1 (d) và (e) của Công Ước, đặc biệt là:

(a)    Tạo điều kiện  thuận lợi cho việc xây dựng cơ chế như là các quỹ chống sa mạc hoá của quốc gia, tìm kiếm các nguồn tài chính của địa phương; 

(b)    Phát triển các quỹ hiện có  và cơ chế tài chính tại cấp vùng và tiểu vùng

2. Theo điều 20 và 21 của công Ước, các Bên  là các thành viên của các cơ quan điều hành của các cơ quan tài chính  của cùng và tiểu vùng, bao gồm cả  Ngân hàng Phát triển Châu Phi và Quỹ Phát triển Châu Phi, sẽ cố gắng  tập trung ưu tiên cho các hoạt động của các tổ chức trên để  đẩy nhanh việc thực hiện  Phụ lục này.

3. Các Bên sẽ xem xét các thủ tục để xây dựng các quỹ cho các nước bị ảnh hưởng tham gia Công ước tại Châu Phi.

  

Điều 16

Hỗ trợ và hợp tác kỹ thuật

Các Bên chịu trách nhiệm, với năng lực của mình, hỗ trợ kỹ thuật và hợp tác với các nước Châu Phi để  thực hiện có hiệu quả các dự án và chương trình, bao gồm:

(a)    Giảm bớt các chi phí không cần thiết khi áp dụng các biện pháp hỗ trợ kỹ thuật, những chi phí này nên chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng chi phí  dự án để có thể mang lại hiệu quả tối đa cho dự án;

(b)    Ưu tiên sử dụng các chuyên gia trong nước có năng lực hoặc nêu cần thiết có thể cả các cố vấn có năng lực trong tiểu vùng và/hay trong vùng, trong thiết kế dự án, xây dựng và thực hiện và tăng cường năng lực chuyên gia;

(c)    Quản lý, điều phối và sử dụng có hiệu quả các chương trình hỗ trợ kỹ thuật.

 

Điều 17

Chuyển giao, tiếp nhận, áp dụng các công nghệ,

bảo đảm lành mạnh môi trường

Để thực hiện điều 18 của Công ước có liên quan đến chuyển giao, tiếp nhận, áp dụng và phát triển công nghệ, các Bên  tham gia Công ước  bảo đảm ưu tiên cho các Bên  tham gia Công ước của Châu Phi và nếu cần thiết xây dựng các mô hình mới về đối tác và hợp tác để tăng cường năng lực trong các  lĩnh vực nghiên cứu khoa học và phát triển, thu thập và phổ biến thông tin nhằm  thực thi các chiến lược của mình để chống sa mạc hoá và giảm nhẹ các hiệu quả hạn hán.

 

Điều 18

Điều phối và các thoả thuận đối tác 

1.      Các Bên tham gia Công ước của Châu Phi sẽ điều phối việc xây dựng, đàm phấn và thực hiện các chương trình hành động vùng, tiểu vùng và quốc gia. Các Bên có thể bao gồm các tổ chức khác như các tổ chức liên chính phủ, các tổ chức phi chính phủ trong quá trình này.

2.      Các mục tiêu của sự thoả thuận trên sẽ giúp bảo đảm hợp tác tài chính và kỹ thuật phù hợp với Công ước và tiếp tục sử dụng và quản lý nguồn lực có hiệu quả.

3.      Các nước Châu Phi tham gia Công ước sẽ tổ chức các hội nghị  tham vấn tại cấp vùng, tiểu vùng và quốc gia. Những hội nghị tham vấn này có thể là:

a)        Diễn đàn để đàm phán và ký kết các thoả thuận đối tác trong các chương trình  hành động vùng, tiểu vùng và quốc gia; 

b)       Cụ thể hoá việc đóng góp của các nước Châu Phi tham gia Công ước và các thành viên khác của các nhóm tư vấn cho các chương trình và xác định các ưu tiên và các hiệp định về thực thi và các chỉ số đánh giá cũng như bố trí kinh phs cho việc thực thi Công ước.

4.      Ban Thư Ký Công ước có thể , theo yêu cầu của các nước Châu phi tham gia Công ước, theo điều 23 của Công ước, tạo điều kiện triệu tập các cuộc họp tư vấn bằng cách:

a)        Tư vấn về tổ chức các cuộc họp tư vấn có hiệu quả, rút kinh nghiệm từ các cuộc tham vấn đó.

b)       Cung cấp thông tin cho các tổ chức song phương và đa phương có liên quan đến các cuộc họp tư vấn và khuyến khích các tổ chức này tham gia tích cực; 

c)        Cung cấp thông tin khác thích hợp cho việc tổ chức hay cải thiện các cuộc họp tư vấn. 

5.      Các cơ quan điều phối của vùng và tiểu vùng sẽ:

a)        Đề xuất điều chỉnh các thoả thuận đối tác;

b)       Giám sát, đánh giá và báo cáo về tình hình thực hiện các chương trình  của vùng ,tiểu vùng như đã thảo thuận;

c)        Bảo đảm thông tin và hợp tác có hiệu quả giữa các nước Châu Phi tham gia Công ước.

6.      Việc tham gia của các nhóm tư vấn sẽ mở rộng cho các Chính phủ, các tổ chức có quan tâm, các nhà tài trợ, các cơ quan có liên quan, các quỹ, các chương trình trong hệ thống của Liên Hiệp Quốc, các tổ chức của vùng và tiểu vùng và các đại diện của các tổ chức phi Chính phủ.Các bên tham gia của mỗi nhóm tư vấn sẽ xác định thể thức quản lý và vận ảnh của các nhóm.

7.      Theo điều 14 của Công ước,các nước phát triển tham gia Công ước được khuyến khích xây dựng, theo sáng kiến riêng mình, quá trình tham vấn và hợp tác giữa các tổ chức với nhau tại cấp vùng, tiểu vùng và quốc gia và theo đè nghị của các nước Châu Phi tham gia Công ước hay yêu cầu của một tổ chức của vùng hoặc  tiểu vùng, tham  gia vào quá trình tham vấn tại cấp vùng, tiểu vùng và quốc gia để có thể xem xét,đánh  giá hoặc đáp ứng các nhu cầu hỗ trợ cho việc thực hiện Công ước.

  

Điều 19

Tổ chức theo dõi

Các Bên tham Công ước  thuộc các nước Châu Phi chịu trách nhiệm theo dõi việc thực hiện phụ lục này cụ thể  như sau:

a)        Tại cấp quốc gia, thông qua một cơ chế mà thành phần của cơ chế này sẽ phải do từng nước tham gia công ước xác định và sẽ có các đại diện của cộng đồng địa phương và  hoạt động dưới sự chỉ đạo của ban điều  phối quốc gia, theo như điều 7    

b)       Tại cấp tiểu vùng, sẽ thành lập một ban tư vấn về khoa học kỹ thuật đa ngành, thành phần và phương thức hoạt động của ban này sẽ do các Bên tham gia Công ước của tiểu vùng có liên quan quyết định; 

Tại cấp vùng, sẽ theo cơ chế đã được xác định tại các điều trong Hiệp định của Uỷ ban Kinh tế Châu Phi và của Uỷ ban Cố vấn Khoa học Kỹ thuật của Châu Phi.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Lời nói đầu

Phần I:           Phần giới thiệu

Phần II:         Điều khoản chung 

Phần III:       Các chương trình, Hợp tác Khoa học Kỹ thuật và Các biện pháp hỗ trợ

Mục 1: Các chương trình hành động

Mục 2: Hợp tác Khoa học và Kỹ thuật

Mục 3: Các biện pháp hỗ trợ

Phần IV:        Các thể chế

Phần V:         Các thủ tục

Phần VI:        Điều khoản cuối cùng

Phụ lục I:      Thực hiện tại vùng Châu Phi

Phụ lục II:     Thực hiện tại vùng Châu Á

Phụ lục III:    Thực hiện tại vùng Châu Mỹ La Tinh và vùng Caribê

Phụ lục IV:    Thực hiện tại vùng Bắc Địa Trung hải

 

Gửi phản hồi
In
  Ý kiến bạn đọc
Họ và Tên Địa chỉ email  
  Tiêu đề
 
  Nội dung